Monday, April 24, 2017

Nhờ thắc mắc,

Nhờ thắc mắc, nên có cuộc trò chuyện này, và nhìn thấy rõ suy nghĩ và cảm xúc của mình hơn.

Anh T: Hãy nhìn kết quả là biết mình tập thiền có ổn không, bất luận là theo cách thức nào: ngủ ngon, ăn ngon miệng, hầu như không bệnh tật, nếu có bệnh nhẹ (cảm, sốt, đau, chảy máu...) đều nhanh bình phục và không cần dùng thuốc, luôn cảm thấy cân bằng và bình tĩnh. Có nhiều con đường, nên ai có duyên theo đường nào cứ theo đường ấy, không nên câu nệ.

Mình: Dạ. Anh nói rất đúng ạ, nhìn kết quả là biết. Trước khi hỏi anh, em chưa bình tâm suy xét nên hơi hoang mang. Giờ thì em đã hiểu rồi ạ.

Đúng là em vẫn còn câu nệ vào hình thức. Sau khi gửi hai mail cho anh xong, em đã quán sát toàn bộ suy nghĩ của mình về chuyện này và thấy điều này. Em tưởng em gửi Mail cho anh vì em đang băn khoăn không biết mình có đang thực tập thiền đúng đắn không. Sâu xa trong lòng mình, em tin là em đang đi đúng vì đúng như anh nói, nhìn kết quả là biết.

Lý do thực sự là: em thấy những chia sẻ của H về trải nghiệm thiền kỳ lạ và khác với mình quá. Có thể do em vẫn còn câu nệ vào hình thức nên chưa đủ cởi mở để chấp nhận rằng những cái khác mình và những cái mình chưa biết vẫn là thiền.

Thêm một nguyên nhân nữa, em vẫn luôn nghĩ thế này: khi chia sẻ về thiền, mình nên chọn cách kể và diễn đạt trong sáng, rõ ràng, dễ hiểu, dễ tiếp cận nhất có thể. Tránh những câu chuyện khiến cho thiền trở nên kì bí khó hiểu. Điều này sẽ giúp người chưa tập thiền bao giờ dễ đến với thiền hơn, và giúp người đã tập thiền rồi bớt hoang mang. Cá nhân em nghĩ việc H kể những trải nghiệm về thiền như vậy dễ khiến thiền trở nên khó hiểu, dù em tin là H đã thực sự trải nghiệm những điều đó. Vì thấy việc chia sẻ khó hiểu này của H hơi không thuận tai và không thuận mắt mình nên em mới gửi Mail cho anh. Cũng là do em còn câu nệ hình thức.