Wednesday, June 13, 2018

Lăn ra đất xỉu đi Mẹ

1. Tối qua, Cả nhà đang ngồi trong quán ăn, con không chịu ăn, ngọ nguậy đòi ra khỏi ghế ăn:
Con: về nhà của ông bà nội!
Mình: Con đợi một chút xíu, ba mẹ ăn xong sẽ chở con về. Giờ ba mẹ đang ăn, ba mẹ đói xỉu rồi
Con: Mẹ lăn ra đất xỉu cho Mộc xem đi mẹ

2. Một vài tuần nay, con bắt đầu tự nghĩ ra những từ vựng không có nghĩa để trả lời, hoặc phản đối mẹ, hoặc trốn tránh mẹ:

-Mình: con vừa mới làm gì?
Con: ném
Mình: Con vừa mới ném cái gì?
Con: [nói một từ gì đó mà mình nghe cái âm như là] “pác thịt” [trong khi nó là một cái rổ]

-Con: Cho Mộc ăn chem chem
Mình: Chem chem là cái gì con?
Con: Chem chem
Mình: Con nói gì mẹ không hiểu
Con: Cho Mộc ăn chôm chôm
Mình: À, con muốn ăn chôm chôm, nhưng con chưa tự ăn chôm chôm được vì con chưa tự nhằn hột ra được, con ăn rồi cắn nhai luôn cả hột sẽ không tốt.
[Con nói trại ra thành Chem Chem vì con biết mình sẽ không cho con ăn Chôm chôm]

-Mình: [chỉ vào sách và hỏi] đố Mộc đây là cây gì?
Con: [trả lời đại vì không biết]: cây pác pối