Sunday, September 16, 2018

Ứng dụng chánh niệm trong lớp học

Ghi chép từ mini workshop "Ứng dụng chánh niệm trong lớp học" (16/08/2018)

1. Phân biệt hai loại thiền Phật giáo: Chỉ có hai lối luyện tâm này, và người tập thường dễ nhầm lẫn hai phương pháp này với nhau.
- Samatha: Định hay Chỉ: Dừng lại tất cả vọng động. Là phương pháp duy trì sự tập trung vào một vật như ánh sáng, âm thanh, hơi thở. (Hơi thở nằm cả trong phương pháp Quán và Định) Phương pháp này có trước Đức Phật.
- Vipassana: Quán hay Tuệ. Quán tức là quan sát, theo dõi. Tuệ tức là trí tuệ để ta thấy rõ những trạng thái tâm lý tiêu cực. Phương pháp này do Đức Phật sáng chế ra.

2. Định nghĩa Chánh niệm: ba chữ A:
- Awareness: Ý thức
- Attention: Chú tâm
- Acknowledgement: ghi nhận

Ba yếu tố này chúng ta đã có sẵn rồi, không cần phải nỗ lực. Còn nỗ lực thì chưa phải là Vipassana. Mindfulness là sự chú tâm có ý thức và có quyết tâm. (Ý này đọc lại thấy không rõ, cần hỏi lại. Tức là Chánh niệm khác Mindfulness? Vì Mindfulness có quyết tâm, còn Chánh niệm thì không cần nỗ lực?)

3. Chánh niệm không phải là:
- Suy nghĩ tích cực. Chánh niệm là: mọi thứ đến rồi đi, mình cứ lặng lẽ quan sát, chứ mình không phải giữ lại cái tích cực và  bỏ đi cái tiêu cực. Nhiều người cũng nhầm lẫn giữa suy nghĩ tích cực với Tâm lý học tích cực

- Một kỹ thuật thư giãn mới
- Tự thôi miên
- Tự làm trống đầu óc

- Quán thân bất tịnh, quán thọ là khổ, quán tâm là vô thường, quán pháp là vô ngã. (Quan sát thấy thân là không sạch sẽ, thấy cảm giác là đau khổ, thấy các hiện tượng tâm lý là không dài lâu, thấy các hiện tượng là không có chủ thể). Chánh niệm thấy nó như thế thì chấp nhận nó là như thế.

4. Nguyên lý của Chánh niệm:
- Nỗ lực thành công > < [Chánh niệm] không nỗ lực thành công. Chánh niệm để mọi chuyện như nhiên
- Trốn chạy > < [Chánh niệm] Tiếp cận. [Chánh niệm tức là] đến thì nhận, ngồi với nó, thoải mái với nó
- Ý tưởng là sự thực > < [Chánh niệm] Ý tưởng là ý tưởng

- Sống trong quá khứ và tương lai > < [Chánh niệm] Sống trong hiện tại
- Kinh nghiệm gián tiếp (tức là dựa vào châm ngôn và lời nói của người khác) > < [Chánh niệm] Kinh nghiệm trực tiếp
- Tự động > < [Chánh niệm] Tự nhiên

Thiền quán: Bất cứ sự gì đang diễn ra đều được ghi nhận. Tâm biết và lưu lại tại đó, nhưng không dính mắc vào đó

5. Kinh Tứ Niệm Xứ: Quán thân, quán thọ, quán tâm, quán pháp

6. Đối tượng của Chánh niệm:
- Hành vi: tư thế thân thể, cử chỉ và dáng điệu
- Nội giới qua tâm trí: Hình ảnh, ý nghĩ, cảm xúc
- Ngoại giới qua giác quan: Thị giác, Thính giác, khứu giác, vị giác, xúc giác

7. Quán thân:
- quan sát thân thể: ý thức thân thể mình như thế nào, không phải bằng mắt hay tưởng tượng, mà bằng ý nghĩ và ý thức
- quan sát tứ oai nghi: đi, đứng, nằm, ngồi
- quan sát thân tĩnh tại (Yin Hatha Yoga)
- quan sát thân chuyển động (Thiền hành, Thái cực quyền)

8. Áp dụng quán thân trong lớp học:
- Trò chơi Nhạc dừng: Nhạc mở thì múa hoặc chuyển động, nhạc dừng thì dừng
- Trò chơi Nặn tượng: Nâng mức độ khó của trò chơi bằng cách sau khi xả tượng, nặn lại tượng như hình dáng tượng hồi nãy hoặc ban đầu --> trẻ phải ghi nhớ. Hoặc đổi tượng: A nặn B, B nặn A, sau đó đổi tư thế tượng giữa A và B.

- Trò chơi Siêu nhân: bắt chước tư thế của siêu nhân
- Trò chơi "Đi Safari": đi rón rén quan sát thiên nhiên
- Những trò chơi của dân gian, của hướng đạo