Tuesday, January 9, 2018

Hay là mình tặng hết ta

Sách về bảy ngày rồi mà mình vẫn chưa nhúc nhích được gì. Buổi tối ngày nhận sách, mình thức đến khuya để làm sổ sách kế toán, tính giá vận chuyển để ra giá bán, nhưng làm xong thì thấy bán một cuốn lời được vài chục ngàn mà thấy oải quá nên dừng cho đến giờ. Đây không phải là lý do mình dừng lại vì khi bắt đầu mình đã biết mình đang lượm bạc cắc rồi.

Gõ đến đây tự nhiên cũng thấy oải, ko muốn gõ tiếp. Đây là lần đầu tiên khi bắt đầu dự án này, mình thấy nản.

Giờ Chỉ muốn tặng hết mấy trăm cuốn sách mình đã chọn mua rất kỹ lưỡng này cho những em bé yêu quý sách mà không có tiền mua. Làm vậy mình còn thấy vui hơn và sảng khoái hơn so với việc phải đi bán. Nhưng tặng thì dễ, bán mới khó. Tặng thì mình sẽ không tìm được câu trả lời cho mình, phải đích thân rao bán từng cuốn mình mới có câu trả lời cho mình được.

Vì mình quyết định bắt đầu dự án bán sách không phải vì kiếm tiền, không phải để làm giàu, không phải để có một công việc ổn định, không phải vì chán nuôi dạy con toàn thời gian. Mình làm vì muốn biết đây có phải là việc mình thật sự thích không. Làm vì mình muốn trở thành một con người hành động, có ý tưởng và hứng thú với nó thì bắt tay vào làm ngay không Thì Là Mà Nhưng Nhị... Làm vì muốn sau này có thể đường hoàng nói với con là con hãy theo đuổi ước mơ của con, hãy làm những gì con thích. Nếu mình chưa bao giờ thực sự bắt đầu theo đuổi ước mơ của chính mình thì mình biết nói gì với con đây, biết cho con những insights gì đây? Làm vì muốn kiểm chứng những niềm tin của mình.

Nhưng, sao nghĩ đến chuyện rao bán online ở FB thấy oải quá là oải. Rồi cộng đồng các mẹ bỉm sữa online. Rồi cuộc chiến sách giả sách thật. Rồi sách nhập từ Trung Quốc, từ Mỹ, từ Anh... Toàn là những thứ lạ lẫm với mình, là những thứ mình không có hứng thú. Mình không ngại chuyện bán không ai mua, mình tin là có người mua. Chỉ không muốn dính líu gì tới mấy thứ mình thấy xa lạ đó. Nhưng dừng lại bây giờ thì mình mãi mãi không có câu trả lời cho mình mà lại gom về những nghi ngờ và những e ngại. Chỉ có cách đi tiếp. Mà giờ không biết lấy đâu ra sức mạnh để đi tiếp.

Nếu thêm một thời gian nữa mà mình vẫn ko nhúc nhích được gì, mình sẽ tặng hết. Bé nào thích đọc là mình sẵn sàng tặng ngay. Mà sao nghĩ đến việc tặng mình lại thấy thoải mái hơn việc bán là sao ta? Hay đây chính là câu trả lời của mình rồi?